Vô tình nghe được bài hát rồi ganh tị cả ngày không dứt!

Vô tình nghe được bài hát rồi ganh tị cả ngày không dứt!

Tôi cũng như nhiều ả đàn bà khác trên đời, luôn ước ao mình có một đấng lang quân ‘’trong mơ’’, luôn yêu, mãi yêu và nghĩ về vợ như đúng bốn chữ ‘’người tình trăm năm’’ như tự cổ chí kim người ta hay ví von. Thế nhưng được mấy người viên mãn trên đời này đâu, tôi khỏi nói ra thì ai đọc status này cũng hình dung viễn cảnh hôn nhân ngày nay nó mong manh thế nào rồi…

À, ở đây mình muốn nói về một người anh, một nhà thơ, doanh nhân luôn gọi vợ bằng hai tiếng mà nghe thôi là máu ganh tị của đàn bà bốn phương trỗi dậy: THIÊN THẦN! Anh gọi vợ anh là THIÊN THẦN từ xưa đến nay!

Nhiều lần trong thơ mình, anh viết câu: ‘’Thiên thần lớn sinh ra thiên thần nhỏ…’’ để nhắc vợ và hai đứa con gái của mình. Nghe sao mà thân thương, mà vui, mà… muốn khóc quá phải không quý vị?

Tôi cũng từng được chồng yêu đến dốc hết đồng xu cuối cùng để làm tôi vui, đến chia nửa cuộc đời, đến bán sức khoẻ của mình để ‘’nuôi’’ vợ đến tận bây giờ, nhưng anh ấy không xem tôi là thiên thần đâu haha. Thiệt rầu =))))

__________________________________________

Con gái Tam Bình lên Sài Gòn mười năm

Vẫn ngồi gác chân trên ghế

Đêm nghe trời mưa nguồn chớp bể

Vẫn nhớ làng quê một ánh trăng rằm

Vì chút khoảng cách thế hệ, tôi là đàn em của nhiều lớp viết lách sau này nên cũng chưa có duyên gần gũi với gia đình anh LXT lắm, thế nên câu chuyện về bà xã anh cũng chỉ là góc nhìn quan sát qua mạng xã hội. Vô tình nghe bài hát Con gái Tam Bình của nhạc sĩ Kiều Tấn Minh, thơ LXT, tôi chợt nghĩ à, chắc là quê chị Kim Chi, bà xã anh, và cô gái Tam Bình hiền lành, dễ thương trong bài chắc chắn là chị ấy!

Con gái Tam Bình chưa biết chuyện trăm năm

Chưa biết yêu như người thành phố

Chưa biết vì sao một ngày tương ngộ

Chưa tương thân mà đã vội tương phùng

Nghe qua lại rung rinh tiếp rồi, mình cũng từ quê lên phố, nhưng chắc chả ai ‘’quan sát’’ và đủ yêu mến để tả về mình tinh tế như vầy…

Phải chi anh cũng có một dòng sông

Để anh nghe tiếng gọi đò trên bến

Nghe con nước thì thầm lời khấn nguyện

Nghe giấc ngủ trưa thôn xóm thanh bình

Lời ước ‘’Phải chi anh…’’ nó thiết tha làm sao, như sắp gánh cả bầu trời, sắp trao hết những bình yên về cho cô gái…

Phải chi anh chỉ có một mối tình

Như con gái Tam Bình trong trắng

Như ánh nắng ban mai như mặt trời buổi sáng

Anh sẽ biết vì sao em hiển hiện một thiên thần

Mình biết rằng anh là một người sống rất hạnh phúc, mà phần lớn hạnh phúc đó đến từ vợ con anh. Lại nhớ có lần, anh bảo xây nhà sẽ chừa một hầm thông giữa hai bên phần nhà, để xe vợ đi chợ về xuống xe mở cửa không bị mưa hay nắng… Nghe nhiêu đó thôi đảm bảo các chị xỉu lên xỉu xuống ước ao chồng mình cũng từng nghĩ vậy! Phải không?

À thôi, đừng nghe nữa, nghe ganh tị chết!

lalaland

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *